Cái này chỉ vài người hiểu mà đã hiểu là phải cười

Cái này chỉ vài người hiểu mà đã hiểu là phải cười!
TRẬN CHIẾN TRÊN SÔNG TRÀNG AN: 30 NĂM MỚI CÓ MỘT LẦN
Năm Nhâm Thìn tháng 3 ngày 31, thuyền Rồng có Quốc Vương ngồi vi hành xuất phát ở bến Tràng An. Cận ngày giỗ tổ, dân chúng bốn phương tụ họp tranh cướp thuyền bè để du ngoạn gây nên thảm cảnh phiền lòng. Chẳng kể đến tiếng quát lác của chức dịch trên bến dân chúng chen lấn, đạp cả lên mặt nhau để xuống thuyền. Tướng hộ vệ Thông Minh tính nóng như Trương Phi muốn tuốt kém chém vài tên càn quấy thị uy nên đưa mắt nhìn trẫm. Trẫm lắc đầu. Ngày xuân vi hành không nên náo loạn.
Rất nhiều bậc bô lão phởn chí đầu xuân cũng giành giật cướp thuyền không nể gì con trẻ. Ngẫm ra mới thấy dù đấng quân vương đã ban chiếu giáo hóa dân chúng và các quan Bộ Lễ, Bộ Hạ đã cố công chăn dắt nhưng xem ra ơn mưa móc chưa thấm vào đến đất.
Rồi vua tôi cũng giật được thuyền dong buồm ra khơi vãn cảnh.
Lái thuyền là một cô thôn nữ áo xanh chừng 40 tuổi. Trẫm dò hỏi thì biết mỗi chuyến chở du khách đi vòng vèo trên sông qua 6 hang động mất chừng 3 tiếng đồng hồ với giá tiền công 80 ngàn đồng Đại Việt. Đôi khi có khách tốt bụng biếu thêm tiền. Mỗi ngày chừng 3 chuyến. Ngày vắng gác bến nằm co.
Trên thuyền ngoài Tả thị vệ Thông Minh còn có hữu thị vệ Mạnh Hoạch cùng Tổng quản “Hà Béo Hi Hi”, Sử quan Trí Phạm.
Qua động thứ nhất, phong cảnh mở ra thật hữu tình. Hai bên vách núi dựng đứng, bên bờ lau sậy um tùm. Bầu trời xanh ngăn ngắt rơi cả xuống dòng sông lặng. Nhìn phong cảnh trẫm chợt nhớ đến câu thơ của Cao Bá Quát “Sông dài như kiếm dựng trời xanh”. Đột nhiên, Tả thị vệ Mạnh Hoạnh kéo áo rồng: “Bẩm, có quân Nguyên Mông mai phục. Thần cảm thấy nguy cấp”. Trẫm nhìn mặt Mạch Hoạch thấy trên khuôn mặt sắt dày dạn kinh nghiệm chiến trường lấm tấm mồ hôi.
Nhìn xung quanh. Thuyền quân địch kéo đến mỗi lúc một đông. Tiếng hò hét náo động. Trẫm vẫy tay hiệu cho cô lái đò tiếp tục chèo. Quân Nguyên Mông vẫn đuổi gấp. Khoảng cách mỗi lúc một gần. Đã thấy tiếng tên bay rơi xuống nước rào rào cũng tiếng Toa Đô, Ô Mã Nhi , Phàn Tiếp thét: “Bắt lấy mấy tên giặc cỏ cho ta”.
Tình thế quá nguy cấp. Xung quanh vách núi dựng đứng thuyền không thể rẽ ngang lại sợ trên núi địch đặt phục binh. Hữu thị vệ Mạnh Hoạch lại rên lên: “Thần trúng tên vào bụng rồi đau quá! Không thể chịu hơn được nữa. Bệ hạ có thương thần thì xin trổ tài cầu phong hô mưa gọi gió cho mưa xuống hoặc đạp thần xuống sông cho dễ chịu”. Tả thị vệ Thông Minh cũng níu áo rồng: “Thần cũng vừa bị dính tên. Tên hình như có tẩm thuốc độc nên vết thương ngày càng trầm trọng. Bệ hạ nghĩ cách gì đi không thần chết mất”.
Hô phong hoán vũ sẽ làm vỡ chuyến vi hành ngắm cảnh thôi đành….
Phía sau quân địch vẫn đuổi gấp đã nhìn thấy những vệt mồ hôi trên mặt những tên lính giương cung, chèo thuyền hối hả. Trẫm vỗn là đệ tử của phái Thiền đã đạt đến “Vô Ngã” nhưng lúc này cũng thấy loạn tâm.
Không còn cách nào khác.
Phải tử chiến! Không đánh một trận không xong.
Trẫm lệnh cho cô lái đò chuyển vũ khí cho Đại tổng Quản “Hà Béo Hihi”. Từ giờ phút này Đại tổng quản sẽ kiêm luôn công việc hậu cần vận chuyển vũ khí.
Rất nguy cấp. Hữu thị vệ Mạnh Hoạch thở khò khè không cả nói được nữa. Vũ khí qua tay Tả thị vệ Thông Minh chuyển đến tay Mạnh Hoạch. Thời cơ đã đến. Thuyền đi vào động. Mây đen kéo đến. Đất trời tối sầm lại.
“Tấn công”-trẫm hạ mái chèo.
Mạnh Hoạch ráng sức bắn trả quân địch.
Thông Minh giật mái chèo trong lòng thuyền chèo vùn vụt. Nhất định sau trận chiến này nếu vua tôi toàn mạng trở về trẫm sẽ điều hắn từ Bộ Hành sang Bộ Tẩu.
Qua hết động lớn. Không gian mở ra bát ngát. Quân địch phần vì trúng tên độc của Mạnh Hoạch phần vì chèo không lại Thông Minh nên đã lùi xa. Sắc mặt Mạnh Hoạch đã tươi tỉnh trở lại . Hóa ra hắn tuy nhỏ con nhưng nội công thâm hậu dù chưa đạt đến “Vô Ngã” của trẫm.
Thuyền đi vùn vụt. Không thấy bóng Toa Đô đâu nữa. 10 phút sau thuyền ghé lên đền ở bến Đông Bộ Đầu gặp lại tướng gác cổng thành Hải Bùi bị đội nữ binh của địch bắt cóc nhưng nhờ may mắn dứt đứt xích mà trốn được. Vua tôi gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Tả thị vệ Thông Minh xúc động quá phi ngay vào bụi cây khóc rống lên: “Trời đất quỷ thần ơi! Thật là hạnh phúc”.
Thuyền về bến. Dân chúng tranh cướp thuyền lúc thanh bình nhưng khi nghe có quân Nguyên Mông đến thì bỏ chạy hết. Bến thuyền vắng lặng.
Cô lái đò bảo với trẫm 30 năm làm nghề chưa bao giờ gặp người lính nào can đảm như Mạnh Hoạch. 20 năm nay chưa thấy ai chèo thuyền nhanh như Thông Minh. 10 năm nay chưa thấy ai đạt đến trạng thái “Vô Ngã” trước hiểm nguy như trẫm và sự thản nhiên lạ lùng trước nguy cấp như Đại tổng quản “Hà Béo Hihi”.
Lên bến, tứ thơ vừa đến, vua tôi cảm khái ngâm rằng:
“Không đi không biết Tràng An
Đi rồi mới biết tí tan cả thuyền
May mà trời giúp tôi hiền
Nên về hoành tráng cả thuyền không sao”
Sử quan Trí Phạm cả trận chiến im lặng cầm bút lông ghi chép giờ quỳ xuống bến cẩn trọng ghi vào trang giấy có tựa đề cực lớn: “ TRẬN CHIẾN TRÊN SÔNG TRÀNG AN: 30 NĂM MỚI CÓ MỘT LẦN”
Thật là : “Qua động lớn đuổi được Toa Đô/Sông Tràng An giết tươi Ô Mã”.
1/4/2012

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *