BỐ THÍ ĐÂU NHẤT THIẾT PHẢI BẰNG VẬT CHẤT

BỐ THÍ ĐÂU NHẤT THIẾT PHẢI BẰNG VẬT CHẤT
Chuyện kể, có người đàn ông chạy đến lão hòa thượng, vừa khóc vừa kể lể: Thưa ngài, vì sao con làm việc gì cũng đều không thành. Số con thật khổ. Lão hòa thượng điềm tĩnh trả lời: Đó là vì con không học được cách bố thí. Người đàn ông nói trong nước mắt giàn giụa: Nhưng con chỉ là kẻ nghèo đói, ngày ăn không đủ bữa, lấy gì để bố thí đây ạ.
Nghe vậy, lão hòa thượng mỉm cười hiền từ nói: Này con, một người dù chẳng giàu sang, không tiền bạc, hay nghèo khổ cũng vẫn có thể cho người khác được 7 thứ:
Thứ nhất, bố thí bằng vẻ mặt . Con có thể tặng người khác vẻ mặt tươi cười, niềm nở; Thứ hai, bố thí bằng lời nói. Con có thể cho người khác những lời cổ vũ, an ủi, động viên, lời khiêm tốn và lời ấm áp; Thứ ba, bố thí bằng tấm lòng. Con hãy mở rộng lòng mình và đối xử chân thành với người khác; Thứ tư, bố thí bằng ánh mắt. Con hãy dùng ánh mắt trìu mến, cái nhìn thân thiện dành tặng mỗi người mà con gặp trên đường đời; Thứ năm, bố thí bằng hành động. Con hãy thật lòng giúp đỡ người khác, làm điều tốt cho người; Thứ sáu, bố thí bằng chỗ ngồi. Khi đi xe hay thuyền, có thể đem chỗ ngồi của mình tặng cho người khác; Thứ bảy, bố thí bằng nơi ở. Con có thể đem phòng trống, không sử dụng để cho người khác nghỉ nhờ qua đêm.
Dù giàu hay nghèo, bất luận là ai, chỉ cần học được 7 loại bố thí ấy thì cuộc đời của con sẽ mãi ngập tràn hạnh phúc, có đâu còn đau khổ, buồn bực.
Người đàn ông nghe xong như bừng tỉnh cơn mê, cúi rạp người: Thưa đại sư, giờ con đã hiểu. Trên đời, người cho đi nhiều nhất chính là người hạnh phúc nhất!.
P/s: với nhà Phật bố thí là hành động đại thiện, đại nhân, là đức hạnh của người tu hành. Và được coi là cách để trừ bỏ tận gốc tính tham lam, ích kỷ, cũng là biểu hiện của lòng từ bi. Hơn thế, đối với người bố thí, đó cũng là việc tích đức, tích phúc cho đời sau, kiếp sau.
Theo đó, giúp em nhỏ qua đường, đỡ cụ già bị ngã, nhường ghế xe buýt cho thai phụ, hoặc mỉm cười với những người trên đường… đều là bố thí ở cảnh giới cao. Bởi khi ấy, bạn đang thực sự cho đi, thực sự bao dung với người khác. Cái bạn cho đi không phải là bạc tiền mà chính là tấm lòng. Tấm lòng ấy đôi khi là vô giá. Bởi thế, bố thí đâu nhất thiết phải bằng vật chất.
(Sưu tầm)